Room tín dụng thực tế không phải là “cái phanh”
P1 của vấn đề bạn xem ở đây: https://www.facebook.com/hedgeacademyvn/posts/pfbid02hzTp1kHt15r1k9ZPGfc7Vb2yAonUe4zpqf7ivi8xqDPLyqyC16NYeJrvC7KAwShzl
" Loại khỏi room không xóa được khỏi balancesheet, nhưng xóa được cái " PHANH"" Nhưng Phanh nào. Xóa Phương Anh nào =))
Tôi nghĩ lập luận trên đang bắt đầu từ một tiền đề chưa chính xác: coi room tín dụng là một “cái phanh” đối với hoạt động cho vay của hệ thống ngân hàng. Về bản chất, room tín dụng là một hạn mức hành chính được NHNN phân bổ và điều chỉnh, chứ không phải một giới hạn rủi ro mang tính cấu trúc của ngân hàng.
Điểm rất đơn giản nhưng quan trọng là: room đầu năm không phải một giới hạn cố định mà ngân hàng bị khóa cho đến cuối năm. Trong thực tế, chỉ tiêu này được điều chỉnh theo tình hình thực tế của từng ngân hàng và của toàn hệ thống. Nói ngắn gọn: hết thì xin thêm, và có thể được cấp thêm. Vì vậy, việc một khoản tín dụng được loại khỏi room không thể tự động được diễn giải thành việc “cái phanh bị tháo ra”.
Một cái phanh đúng nghĩa phải là một giới hạn gắn với năng lực chịu đựng của chính hệ thống. Ví dụ, ngân hàng muốn mở rộng bảng cân đối thì phải đối mặt với giới hạn về CAR và vốn tự có, RWA, thanh khoản, LDR, nguồn vốn ngắn hạn cho vay trung dài hạn, chênh lệch kỳ hạn giữa tài sản và nguồn vốn, rủi ro tập trung... Những giới hạn này không phụ thuộc vào việc khoản tín dụng có nằm trong room hay không.
Đặc biệt, không có chuyện room phản ánh trực tiếp khả năng tài trợ của ngân hàng. Nếu một ngân hàng được phép cho vay thêm 100.000 tỷ nhưng không có funding, nó vẫn không thể biến 100.000 tỷ room thành 100.000 tỷ tiền. Nếu muốn tài trợ, ngân hàng phải huy động thêm, vay trên thị trường tiền tệ hoặc sử dụng các nguồn vốn khác. Khi đó, áp lực sẽ xuất hiện ở chi phí vốn, thanh khoản và cấu trúc kỳ hạn. Nếu tiếp tục mở rộng bảng cân đối, RWA và CAR cũng thay đổi.
Do đó, nói “loại 18 dự án khỏi room khiến ngân hàng có thêm 100.000 tỷ để cho vay tiếp” là đang đồng nhất quyền được tăng tín dụng theo một hạn mức hành chính với năng lực thực tế để tài trợ cho tín dụng đó. Hai chuyện này không giống nhau.
Thậm chí, nếu muốn biết việc 18 dự án này có thực sự làm rủi ro hệ thống tăng đáng kể hay không, thì câu hỏi phải là: nguồn vốn tài trợ cho các khoản vay này đến từ đâu, kỳ hạn thế nào, chi phí funding thay đổi ra sao, RWA tăng bao nhiêu, CAR bị ảnh hưởng thế nào và rủi ro cuối cùng nằm trên bảng cân đối của ai?
Đây mới là phần “engine” cần phân tích.
Vì vậy, tôi cho rằng hình ảnh “room là cái phanh, loại 18 dự án khỏi room tức là tháo phanh” ngay từ đầu đã không phản ánh đúng cách hệ thống ngân hàng vận hành. Room có thể ảnh hưởng đến tốc độ và phân bổ tăng trưởng tín dụng, nhưng nó không phải là giới hạn cấu trúc quyết định ngân hàng có đủ khả năng mở rộng bảng cân đối hay không.
Cái giới hạn thực sự nằm ở balance sheet và cấu trúc rủi ro. Room chỉ là một cơ chế hành chính bên ngoài nó.Và cơ chế này được điều chỉnh thậm chí hàng tuần tại thời điểm hiện tại thì phanh gì , phanh ở đâu.
Và đây chính là điểm tôi thấy bài viết ban đầu thiếu hụt khá nghiêm trọng về mặt kiến thức: tác giả nhìn thấy một thay đổi trong chỉ tiêu room nhưng không đi tiếp để tìm xem hoạt động tài trợ thực sự diễn ra ở đâu và nó tạo ra tác động gì lên balance sheet. Khi không nhìn được phần đó, rất dễ nhầm một thay đổi trong cách quản lý tín dụng với việc rủi ro đã được “bơm vào bóng tối”.
Bài viết khác
